Sinh Hoạt Tỉnh Dòng

Đăng Nhập



Từ Điển Online

Tra từ điển:

 

Help Online

Tìm kiếm

Tin Được Quan Tâm

clip cơ sở vật chất
Phần mềm xem phim
TU SĨ VỚI THỰC TRẠNG GIA ĐÌNH HIỆN NAY
Ăn con sam, những cái chết không ngờ!
VẤN ĐỀ GIÁO DỤC VỚI ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN NGƯỜI TRẺ NGÀY NAY
TỈNH DÒNG THỪA SAI ĐỨC TIN VN VÀ 2 GIÁO XỨ BÀ LỤA - BÀ TRÀ KÍNH VIẾNG VÀ CẦU NGUYỆN CHO HAI ĐỨC CHA
Tĩnh tâm Giới trẻ Hạt Tây Ninh, GP Phú Cường
SUY NIỆM VÀ SỐNG THÁNG CÁC ĐẲNG LINH HỒN (*)
Hội nghị Hội đồng Giám mục Việt Nam: dự án xây dựng Trung tâm Thánh Mẫu La Vang
ẢNH HƯỞNG CỦA TRUYỀN THÔNG VỚI VIỆC GIÁO DỤC GIA ĐÌNH KITÔ GIÁO[1]

Hoạt Động Mục Vụ

JA slide show

Thăm Dò Ý Kiến

Chuyên mục bạn quan tâm nhất?
 

Khách Online

Hiện có 4 khách Trực tuyến

Lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday69
mod_vvisit_counterYesterday67
mod_vvisit_counterThis week211
mod_vvisit_counterThis month626
mod_vvisit_counterAll42031
THIẾU TÂM HỒN PDF. In Email
Thừa Sai Đức Tin
Thứ tư, 22 Tháng 4 2009 01:26
Một lần kia Đức Giêsu quyết định tuyển chọn một số người để cộng tác với Chúa trong công cuộc loan báo Tin Mừng, và nhất là để họ làm chứng cho Chúa khắp cùng bờ cõi trái đất. Chúa liền thông báo ý định của Chúa trên các phương tiện thông tin đại chúng như: báo chí, truyền thanh, truyền hình, mạng internet... Nhưng có vẻ như Chúa thấy vẫn không đủ, Người liền tổ chức Thế Vận Hội, chọn ra Mười Hai nhà vô địch để ra đi làm tông đồ cho Chúa.

Cuộc tranh tài gồm có ba môn: CẦU NGUYỆN, PHỤNG TỰRAO GIẢNG. Cuộc tranh tài đã diễn ra hết sức gay go, đầy tính cạnh tranh nhưng lại rất công bằng, vì, trọng tài chính là Đức Giêsu.

1.    Bộ môn thứ nhất: CẦU NGUYỆN

Trong cuộc tranh tài này, một số người đã học thuộc lòng, và đọc trơn tru nhiều bài kinh dài và khó, kể cả “Kinh cầu Đức Bà”, “Kinh cầu các Thánh” hay “Kinh cầu Chịu nạn”…

Một số người khác đọc những lời cầu nguyện tự phát với lời lẽ văn hoa, trau chuốt như những áng văn thơ tuyệt tác. Lại có những người đọc những bài kinh rất súc tích, gồm những tư tưởng triết học và thần học rất cao sâu.

Thời giờ đã mãn, môn thi đã kết thúc nhưng không ai đủ tiêu chuẩn để đoạt huy chương vàng. Chúa Giêsu không tuyển được người nào, vì khi đọc kinh, người ta chỉ lặp đi lặp lại những lời con vẹt hay những cái máy, mà thiếu tâm hồn. Họ phát ra những lời sáo rỗng vì tâm hồn họ trống không.

2.    Bộ môn thứ hai: PHỤNG TỰ

Họ tiến ra sàn đấu một cách oai phong lẫm liệt và đầy tự tin, bởi vì một số người trong số họ diện những lễ phục rất lộng lẫy và đắt tiền.

Một số khác trang hoàng nơi thờ phượng bằng trăm ngàn đèn nến, hoa lá, cờ quạt… như một sân sấu rực rỡ.

Cũng có một số khác, khi cử hành phụng vụ thì nhang khói mịt mù, đàn ca trống phách, nhịp nhàng du dương, y như một buổi trình diễn hoà tấu hay đại nhạc hội.

Môn thi chấm dứt nhưng vẫn không có ai đủ tiêu chuẩn để đoạt huy chương vàng, vì những cuộc cử hành phụng vụ của họ chỉ nặng phần trình diễn, đề cao bề ngoài, mà thiếu hẳn yếu tố nội tâm. Và, Chúa Giêsu lại chẳng tuyển được ai!

3.    Bộ môn thứ ba: RAO GIẢNG

Trong cuộc thi này, một số người dùng những biểu ngữ, truyền đơn, tranh ảnh… để lôi kéo sự chú ý của dân chúng.

Một số khác lại dùng những phương tiện truyền thông hiện đại như: báo chí, truyền thanh, truyền hình… để quảng bá sứ điệp của Tin Mừng.

Cũng có một số người, khi rao giảng thì chú trọng vào hình thức văn chương để hấp dẫn khán thính giả, hay dùng những tư tưởng cao sâu, thâm thúy để chứng tỏ tài nghệ của mình.

Cuộc thi chấm dứt và, lại một lần nữa, chẳng có ai đủ tiêu chuẩn để bước lên bục chiến thắng, vì họ chỉ đặt nặng vấn đề phương pháp, hình thức và chiều theo thị hiếu của quần chúng, chứ  ít quan tâm đến việc chuyển tải sứ điệp Tin Mừng đến cho người khác.

Thế Vận Hội chấm dứt mà Chúa chẳng tuyển được ai để ra đi làm tông đồn cho Chúa. Sau những giờ làm việc mệt nhọc, đầu óc căng thảng, Chúa Giêsu bèn tản bộ ra bãi biển để hóng mát. Bỗng Người chú ý đến mấy ngư phủ đang đánh cá và nhận thấy họ để hết tâm hồn vào công việc đang làm. Chúa liền đến gần và nói với họ: “Hãy theo Ta, Ta sẽ biến các ngươi thành những kẻ chài lưới người…”.[1]

 àààààà

Trong một lần tình cờ, người viết bài này được đọc câu chuyện trên. Nội dung của câu chuyện đã đánh động tâm hồn người viết. Chắc chắn tác giả câu chuyện trên không chỉ nhắm đến việc giúp giải trí như những câu chuyện vui khác. Phải chăng tác giả muốn nhắn nhủ người đọc hãy đi tìm  chính bản thân mình qua câu chuyện trên?

Ngay sau khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội, mỗi người đã trở thành một người Thừa sai rồi. Nghĩa là bản thân đã lãnh nhận ơn cứu độ cách nhưng không thì cũng phải có trách nhiệm cho đi nhưng không để danh Chúa được tỏa rạng trên khắp cùng bờ cõi trái đất, nhất là đối với những người chưa nhận biết Chúa. Là một tu sĩ Thừa sai Đức tin, người viết càng cần phải ý thức trách nhiệm và bổn phận này trong ơn gọi của cả đời mình.

Thế nhưng, câu chuyện trên vẫn cứ văng vẳng đâu đó trong tâm trí. Nếu hôm nay Chúa cũng mở Thế Vận Hội để tuyển chọn người ra đi làm tông đồ cho Chúa thì người viết có dành được huy chương vàng – vòng nguyệt quế để được ra đi, danh chính ngôn thuận, làm chứng cho Chúa không? Câu hỏi thật khó trả lời!!!

Trong cả ba môn thi: CẦU NGUYỆN, PHỤNG TỰ và RAO GIẢNG, dường như chẳng có môn nào bản thân người viết được như lòng Chúa mong muốn!

Người viết cũng thuộc nhiều kinh dài, khó thuộc và nhiều lời cầu nguyện thật hay, trau chuốt và bóng bẩy. Nhưng nhiều lúc đọc kinh và cầu nguyện như một “lập trình” sẵn, cứ đến đâu là tuôn ra đến đó, cứ như một cái máy vô tri vô giác đã được “cài” sẵn. Như một học giả đã từng nhận xét rất thú vị rằng: “Điều đáng sợ trong thế giới hôm nay không phải là máy móc hoá con người mà là con người hoá máy móc…”.

Trong việc tham dự các nghi thức phụng vụ cũng vậy, hình như bản thân còn quá chú trọng đến các hình thức bề ngoài hơn là chú tâm thờ phượng Chúa qua các lễ nghi của Giáo hội. Việc rao giảng thì… càng không dám lên tiếng. Mỗi khi phải nói hay khi viết bài gì đó liên quan đến việc truyền giáo thì… một mớ lý thuyết cần phải làm và phải sống được dịp bung ra, nhưng đó chỉ là mớ lý thuyết suông. Hay đúng hơn là không dám nói những gì mình sống hoặc không sống những gì mình nói.

Thiếu tâm hồn, như tựa đề câu chuyện, là một lời nhận xét đúng nghĩa. Nếu hôm nay Chúa tổ chức Thế Vận Hội để tuyển chọn môn đệ thì người viết có được chọn không!? Có lẽ…

Mà thôi, vang lên câu hỏi đó không phải để đi tìm câu trả lời ngay lúc này nhưng là để tự nhắc nhở bản thân hãy đi tìm nó mọi ngày, qua mọi hành động và việc làm của mình trong cuộc sống thường ngày.

Ts. Giuse Vũ Đức Phán, MF.



  [1] Nguyễn Phúc Thuần, Thiếu Tâm Hồn. (Tp.HCM: Tủ sách Thánh Thể, 1999). tr. 268-170.